Văn hóa, Xã hội, Thể thao

“Heo gạo là món ăn chính của người Việt Nam”.

Đây là một câu tiếng Việt mà ông thầy dạy học lớp tư của tôi ở trường tiểu học Trần Hưng Đạo - Sài Gòn (trường tiểu học Cầu Kho cũ) đọc cho đám học trò chúng tôi viết vào giấy trong bài học về sự chấm câu và cách xử dụng dấu chấm, dấu phẩy và nộp lên cho thầy sửa. Kết quả là 100% học sinh viết sai. Câu viết đúng phải là:

“Heo, gạo là món ăn chính của người Việt Nam”.

“Heo gạo” không có dấu phẩy ở giữa được hiểu là thịt heo bịnh: Thịt heo có “gạo (ấu trùng của sán lá)”.

Tiếng Việt thật quả là tài tình!

Thật vậy! Thịt heo là món ăn chính, là một nguồn chất đạm quan trọng cho mọi tầng lớp, mọi gia đình người Việt Nam. Thịt gà và thịt vịt thường không được dùng nhiều so với thịt heo vì giá cả thịt gà, thịt vịt đắt hơn thịt heo rất nhiều. Họa hoằn vào ngày lễ lộc hay ngày trọng đại lắm người ta mới dùng thêm thịt gà, thịt vịt. Lý do vì gà vịt rất khó nuôi dưới khí hậu khắc nghiệt của Việt Nam và lợi tức đem lại cho nông dân từ việc nuôi gà vịt lại quá ít so với việc nuôi heo và bán thịt heo!

Ở Việt Nam, thịt heo là một biểu tượng không thể thiếu trong các ngày trọng đại như đám cưới, đám ma, lễ hội… Theo tập tục cổ truyền dân tộc, trong ngày cưới, đoàn của gia đình chú rể đi đến nhà gái rước dâu phải được dẫn đầu bằng một con heo quay đỏ rực có hoa giấy cài hai bên tai trên một mâm đỏ; con heo quay này sẽ được đưa lên cúng trên bàn thờ tổ tiên của nhà gái để tỏ sự kính trọng của nhà trai đối với gia đình nhà gái. Sau khi cúng bái xong, con heo quay được xẻ ra. Cái đầu (thủ) sẽ được đem đi biếu người được xem như quan trọng nhất trong làng hoặc trong họ nhà gái (có thể là ông Xã trưởng, hay ông cụ tiên chỉ của làng) và cái đuôi (vĩ) được đem đi biếu người quan trọng thứ nhì! (“Nhất Thủ Nhì Vĩ” theo quan niệm vẫn được gọi là “xôi thịt” của làng nước ngày xưa!) Thịt heo còn là biểu tượng của sự phong phú, sung túc, may mắn và hạnh phúc.

Phạm Kim Thoa (ST)

Tin mới

Tin cũ hơn

Viết bởi Quản trị Hội Nông dân